Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Làm việc quá sức: "kẻ sát nhân" thầm lặng từ Nhật Bản đang toả rộng toàn cầu


Pháp luật lao động Việt Nam quy định thời gian làm việc không quá 40h/tuần. Trừ trường hợp đặc biệt, bạn không nên tàn phá sức khoẻ, cũng chính là tương lai của mình (minh hoạ)

Thuỷ Tiên 

Trong nhiều thập kỷ qua, thế giới nhìn vào thuật ngữ "Karoshi" (tử vong do làm việc quá sức) của Nhật Bản như một hiện tượng cá biệt, một góc tối kỳ lạ của nền văn hóa đề cao sự tận tụy cực đoan. Thế nhưng, trong kỷ nguyên hậu đại dịch và sự bùng nổ của nền kinh tế số, có vẻ như Karoshi không còn là "đặc sản" của riêng xứ sở hoa anh đào. Nó đã biến thể và lan rộng, trở thành một cuộc khủng hoảng y tế và xã hội trên phạm vi toàn cầu. Đây là một thực trạng đáng lo ngại.

Sự "xâm lăng" của văn hóa làm việc khắc nghiệt

Trước đây, làm việc đến kiệt sức thường gắn liền với hình ảnh những "salaryman" Nhật Bản ngủ gục trên tàu điện ngầm. Ngày nay, nó xuất hiện dưới những cái tên mỹ miều hơn: văn hóa "hustle culture" (văn hóa hối hả) tại Thung lũng Silicon, quy định ngầm "996" (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) tại các tập đoàn công nghệ Trung Quốc, hay tình trạng "luôn luôn kết nối" của những người làm việc tự do (freelancer) trên toàn thế giới.

Theo báo cáo của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), làm việc từ 55 giờ trở lên mỗi tuần làm tăng 35% nguy cơ đột quỵ và 17% nguy cơ tử vong do bệnh tim so với người làm việc 35-40 giờ.

Cái bẫy của sự hiệu quả

* Sự tôn sùng sự bận rộn: 

Xã hội hiện đại đang mắc một căn bệnh tâm lý: đánh đồng sự bận rộn với giá trị cá nhân. Chúng ta cảm thấy tội lỗi khi nghỉ ngơi và tự hào khi nói rằng mình "không có thời gian để ngủ".

* Ranh giới mong manh của công nghệ: 

Điện thoại thông minh và các ứng dụng làm việc từ xa (Slack, Zoom, Zalo) đã vô tình biến ngôi nhà thành văn phòng thứ hai. Việc trả lời email vào lúc 11 giờ đêm đã trở thành một kỳ vọng ngầm, khiến hệ thần kinh của người lao động luôn trong trạng thái "chiến đấu hoặc bỏ chạy" (fight or flight) mà không có thời gian phục hồi.

* Áp lực kinh tế: 

Lạm phát và sự bấp bênh của thị trường lao động khiến nhiều người chấp nhận làm việc quá sức như một cơ chế sinh tồn, thay vì là một lựa chọn nghề nghiệp.

Cảnh báo: Một "đại dịch" thầm lặng

Làm việc đến chết không chỉ là sự ra đi đột ngột vì đột quỵ hay nhồi máu cơ tim. Nó còn là "cái chết từ từ"về mặt tinh thần:

- Kiệt sức (Burnout): Khi tâm hồn trở nên chai sạn, mất đi khả năng sáng tạo và lòng trắc ẩn.

- Sụp đổ hệ thống y tế: Chi phí điều trị các bệnh mãn tính liên quan đến căng thẳng (stress) đang trở thành gánh nặng khổng lồ cho nền kinh tế toàn cầu.

- Sự rạn nứt các mối quan hệ: Khi công việc chiếm trọn quỹ thời gian, gia đình và sự kết nối xã hội bị triệt tiêu, dẫn đến sự cô đơn và trầm cảm diện rộng.

Lời khuyên: Lấy lại quyền kiểm soát cuộc sống

Để không trở thành một con số thống kê buồn trong cuộc khủng hoảng này, mỗi cá nhân và tổ chức cần thay đổi tư duy:

* Đối với cá nhân:

- Thiết lập "Biên giới số": Hãy can đảm tắt thông báo công việc sau giờ làm. Thế giới sẽ không sụp đổ nếu bạn trả lời email vào sáng mai.

- Ưu tiên giấc ngủ: Xem giấc ngủ là một khoản đầu tư sinh lời cao nhất cho hiệu suất công việc, chứ không phải là sự lãng phí.

- Học cách từ chối: Biết lượng sức mình và từ chối những đầu việc vượt quá khả năng chịu tải của cơ thể.

* Đối với doanh nghiệp:

- Đánh giá bằng kết quả, không phải bằng thời gian: Một nhân viên làm việc 6 tiếng hiệu quả xứng đáng được tôn trọng hơn một nhân viên ngồi 12 tiếng nhưng kiệt quệ.

- Văn hóa nghỉ ngơi: Khuyến khích nhân viên nghỉ phép và thực sự rời xa công việc trong kỳ nghỉ. Một bộ não được nghỉ ngơi là một bộ não sáng tạo nhất.

Kết luận:

Công việc là một phần của cuộc sống, nhưng nó không bao giờ được phép là mục đích cuối cùng của sự sống. Đã đến lúc chúng ta ngừng ca ngợi sự kiệt sức như một biểu tượng của thành công. Hãy làm việc để sống tốt hơn, chứ đừng làm việc để chết nhanh hơn.

Cuộc sống là một bản nhạc, và những dấu lặng nghỉ chính là điều làm nên sự thánh thót của giai điệu.
.....

Bài liên quan:

Không có nhận xét nào: