Việc xác định trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho người ngoài công ty phải phù hợp với quy định tại Bộ luật dân sự (ảnh minh hoạ)
Hỏi: Kính chào các luật sư. Tôi có vấn đề muốn được tư vấn giúp. Chả là vào tháng 11 năm 2025 tôi đi làm bảo vệ tại một công ty, nhưng không có hợp đồng lao động. Không may một hôm trong ca của tôi có làm mất 1 chiếc xe máy. Và tôi có thỏa thuận với chủ xe là đền bù làm 3 đợt, đợt 1 tôi đã trả xong, giờ đến đợt 2 nhưng tôi chưa có tiền, và tôi cũng vừa bị mất xe máy của tôi nữa. Tôi không biết như vậy thì pháp luật sẽ xử lý về hành vi của em như thế nào. Mong các luật sư giúp tôi với. Tôi xin chân thành cảm ơn. (Gi G).
Luật sư Trần Hồng Phong trả lời:
Tôi có vài ý trao đổi với anh như sau:
Trước hết, việc anh làm bảo vệ trong công ty, tuy không có HĐLĐ bằng văn bản, nhưng có làm việc, hưởng lương, xem như giữa hai bên (anh và công ty) tồn tại một hợp đồng lao động, mỗi bên có các quyền và nghĩa vụ của mình theo qui định tại Bộ luật lao động. (Ghi chú: Việc công ty không ký HĐLĐ với anh là sai quy định, tuy nhiên chúng tôi không bàn về vấn đề này tại đây, vì không trực tiếp liên quan đến câu hỏi của bạn).
Trong thư, do anh không nói rõ chiếc xe bị mất là của ai: khách hàng của công ty, hay nhân viên trong công ty, khi gửi xe có thẻ giữ xe hay không, có thu tiền hay không, trách nhiệm và công việc cụ thể của anh như thế nào? – nên tôi không thể trả lời chính xác được.
Về nguyên tắc, có thể chia làm 2 trường hợp: xe mất là của khách và xe mất là của người trong nội bộ công ty. Nếu là xe của khách hàng, thì trách nhiệm giải quyết và đền bù cho khách trước hết thuộc trách nhiệm của công ty. Sau đó, công ty sẽ "làm việc" với anh, thoả thuận về trách nhiệm, việc liên đới bồi thường...vv.
Trong thư, do anh không nói rõ chiếc xe bị mất là của ai: khách hàng của công ty, hay nhân viên trong công ty, khi gửi xe có thẻ giữ xe hay không, có thu tiền hay không, trách nhiệm và công việc cụ thể của anh như thế nào? – nên tôi không thể trả lời chính xác được.
Về nguyên tắc, có thể chia làm 2 trường hợp: xe mất là của khách và xe mất là của người trong nội bộ công ty. Nếu là xe của khách hàng, thì trách nhiệm giải quyết và đền bù cho khách trước hết thuộc trách nhiệm của công ty. Sau đó, công ty sẽ "làm việc" với anh, thoả thuận về trách nhiệm, việc liên đới bồi thường...vv.
Ở đây, tôi giả sử là trường hợp chiếc xe mất là của một nhân viên trong công ty.
Về nguyên tắc, công ty (thông qua nhân viên bảo vệ) có trách nhiệm bảo vệ tài sản (xe) của nhân viên trong phạm vi công ty – nếu không có thỏa thuận khác. Như vậy, khi xảy ra trường hợp mất xe thì trước hết thuộc trách nhiệm của công ty. Tức là công ty chính là người phải bồi thường cho nhân viên mất xe.
Anh làm việc tại công ty với tư cách là nhân viên bảo vệ, là NLĐ nhận lương qua công việc việc bảo vệ, chứ không phải là "chủ thầu" bãi xe, có thu nhập từ tiền giữ xe. Do vậy giữa anh và người mất xe không có mối quan hệ ràng buộc về trách nhiệm gửi - giữ xe. Hay nói khác đí, việc anh tự thỏa thuận bồi thường cho người mất xe, mà không hề thấy vai trò gì của công ty, theo tôi là hoàn toàn không hợp lý, không đúng luật. Thậm chí qua đó vô hình chung đã tạo "thuận lợi” cho công ty. Công ty được “thoát” trách nhiệm bồi thường.
Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là anh không có lỗi, hay trách nhiệm gì. Về nguyên tắc, theo Hợp đồng lao động, anh có nghĩa vụ làm công việc bảo vệ, bao gồm việc canh giữ xe của nhân viên. Do vậy, khi xảy ra hậu quả mất xe, ít nhiều cho thấy anh có lỗi (có thể là sao nhãng, thiếu quan sát) và việc này rõ ràng đã gây thiệt hại cho công ty (có thể nói như vậy).
Về nguyên tắc, công ty (thông qua nhân viên bảo vệ) có trách nhiệm bảo vệ tài sản (xe) của nhân viên trong phạm vi công ty – nếu không có thỏa thuận khác. Như vậy, khi xảy ra trường hợp mất xe thì trước hết thuộc trách nhiệm của công ty. Tức là công ty chính là người phải bồi thường cho nhân viên mất xe.
Anh làm việc tại công ty với tư cách là nhân viên bảo vệ, là NLĐ nhận lương qua công việc việc bảo vệ, chứ không phải là "chủ thầu" bãi xe, có thu nhập từ tiền giữ xe. Do vậy giữa anh và người mất xe không có mối quan hệ ràng buộc về trách nhiệm gửi - giữ xe. Hay nói khác đí, việc anh tự thỏa thuận bồi thường cho người mất xe, mà không hề thấy vai trò gì của công ty, theo tôi là hoàn toàn không hợp lý, không đúng luật. Thậm chí qua đó vô hình chung đã tạo "thuận lợi” cho công ty. Công ty được “thoát” trách nhiệm bồi thường.
Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là anh không có lỗi, hay trách nhiệm gì. Về nguyên tắc, theo Hợp đồng lao động, anh có nghĩa vụ làm công việc bảo vệ, bao gồm việc canh giữ xe của nhân viên. Do vậy, khi xảy ra hậu quả mất xe, ít nhiều cho thấy anh có lỗi (có thể là sao nhãng, thiếu quan sát) và việc này rõ ràng đã gây thiệt hại cho công ty (có thể nói như vậy).
Về trách nhiệm bảo vệ tài sản: Theo quy định tại khoản 1 Điều 129 Bộ luật Lao động 2019, người lao động làm mất dụng cụ, thiết bị, tài sản của người sử dụng lao động hoặc tài sản khác do người sử dụng lao động giao thì phải bồi thường thiệt hại.
Trong trường hợp này anh có trách nhiệm liên đới trong việc bồi thường thiệt hại (mất xe), vì có lỗi. Mức độ bồi thường bao nhiêu, phụ thuộc vào kết quả thoả thuận giữa anh và công ty. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh là trước mắt công ty vẫn phải là bên có trách nhiệm bồi thường cho người bị mất xe. Phần anh không có nghĩa vụ phải trực tiếp trả tiền cho người mất xe.
Việc anh có hoàn cảnh khó khăn tôi chia sẻ, và cho rằng anh nên trình bày, và "chuyển" trách nhiệm bồi thường xe mất sang công ty. Anh có thể nói thẳng với người chủ xe về quan điểm này. Nếu các bên không giải quyết ngay được theo nguyên tắc thoả thuận, thì có thể đưa sự việc ra Tòa án giải quyết. Khi đó anh sẽ phải tham gia tố tụng với tư cách là "người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan".
Nói tóm lại: dù sao thì việc cũng đã rồi, không nên quá lo lắng. Điều quan trọng nhất là cần phải yêu cầu công ty cũng có trách nhiệm trong việc này.
.......

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét