Thuỷ Tiên
Lời đầu: Câu chuyện xoay quanh ranh giới giữa lý trí của những con số và sự kỳ diệu của cảm xúc trong thế giới của một người trẻ làm nghề công nghệ.
Nam là một kỹ sư dữ liệu tài năng tại "Match-Maker", một startup công nghệ đang làm mưa làm gió với ứng dụng hẹn hò có tỉ lệ thành công lên tới 98%. Phương châm của Nam rất đơn giản: "Tình yêu chỉ là một bài toán tối ưu hóa."
Anh dành 12 tiếng mỗi ngày để tinh chỉnh các thuật toán. Đối với Nam, một cặp đôi hoàn hảo phải là sự giao thoa tuyệt đối của các biến số: chỉ số IQ tương đương, tần suất sử dụng mạng xã hội giống nhau, sở thích ăn uống đồng nhất và quan trọng nhất là "Lộ trình tương lai" phải khớp nhau đến từng milimet.
"Tại sao phải lãng phí thời gian cho những cuộc hẹn sai lầm khi chúng ta có thể dùng dữ liệu để lọc bỏ chúng?" Nam thường nói với các đồng nghiệp bằng vẻ tự tin của một người nắm giữ chìa khóa hạnh phúc.
Vào một buổi chiều mưa tầm tã tại Sài Gòn, ứng dụng của Nam bỗng thông báo một lỗi hệ thống kỳ lạ. Một tài khoản có tên "An" đã gửi một phản hồi khiếu nại: "Ứng dụng của các bạn quá thông minh, nhưng nó không cho tôi thấy điều tôi cần."
Tò mò, Nam mở hồ sơ của An. Theo thuật toán của anh, An là một "biến số nhiễu". Cô là một họa sĩ vẽ minh họa tự do, không có giờ giấc làm việc cố định, thích ăn cay nhưng lại bị dị ứng hành, và đặc biệt, cô chẳng có một lộ trình tương lai cụ thể nào. Theo hệ thống của Nam, cô sẽ chỉ có 10% cơ hội tìm được người phù hợp.
Nam quyết định hẹn gặp An tại một quán cà phê cũ ở quận 3, lấy cớ là để "thu thập ý kiến người dùng nhằm cải thiện trải nghiệm", nhưng thực chất cái tôi kiêu ngạo của anh muốn chứng minh rằng thuật toán của mình không hề sai.
An xuất hiện với một chiếc áo khoác vàng nắng, mái tóc hơi rối vì dính mưa và một nụ cười không hề có trong bất kỳ bộ dữ liệu nào của Nam.
"Anh là người tạo ra cái 'máy lọc người' đó à?" An mở đầu cuộc trò chuyện, giọng cô trong trẻo.
"Nó là một công cụ giúp mọi người tiết kiệm thời gian, An ạ," Nam đáp, tay vẫn theo thói quen lướt trên máy tính bảng để đối chiếu các chỉ số. "Dựa trên profile của cô, cô cần một người có tính ổn định cao để bù đắp cho sự ngẫu hứng của mình. Nhưng cô lại phàn nàn rằng ứng dụng không cho cô thấy điều cô cần. Vậy cô cần gì?"
An nhìn sâu vào mắt Nam, rồi chậm rãi đẩy về phía anh một tờ giấy trắng. Cô cầm bút vẽ một đường nguệch ngoạc không hình thù.
"Anh biết không, thuật toán của anh ghép tôi với những người giống tôi như đúc. Chúng tôi gặp nhau, nói về những thứ chúng tôi cùng biết, và sau 15 phút, câu chuyện kết thúc vì chẳng còn gì để tò mò. Anh đang cố xây dựng những 'vòng tròn khép kín', nhưng tình yêu lại là một 'khoảng hở'."
Nam nhíu mày: "Khoảng hở?"
"Đúng vậy. Là khi tôi kể về một màu sắc anh chưa từng thấy, và anh kể cho tôi nghe về một dòng code tôi không bao giờ hiểu. Chính cái sự 'lệch pha' đó mới tạo ra lực hút. Trái tim không cần một người hoàn hảo, nó cần một người khiến nó phải đập nhanh hơn để bắt kịp nhịp điệu của họ."
Suốt hai tiếng sau đó, Nam quên mất việc ghi chú vào máy tính bảng. Anh nghe An kể về việc cô có thể ngồi hàng giờ chỉ để nhìn một đóa hoa tàn, về việc cô từng lạc đường ở Đà Lạt chỉ vì mải đuổi theo một chú mèo. Những câu chuyện của cô không có logic, không có mục tiêu, nhưng lại đầy ắp sức sống.
Nam nhận ra, trong thế giới 1 và 0 của anh, mọi thứ đều được dự đoán trước nên chúng trở nên tẻ nhạt. Còn An, cô là một "lỗi hệ thống" tuyệt đẹp mà không thuật toán nào có thể tính toán được sức hấp dẫn.
Khi buổi hẹn kết thúc, trời đã tạnh hẳn. Nam tiễn An ra xe.
"Tôi có một câu hỏi cuối," Nam ngập ngừng. "Nếu tôi đưa dữ liệu của tôi vào ứng dụng, tỉ lệ tương hợp giữa tôi và cô chỉ là 5%. Cô nghĩ sao?"
An mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như những vì sao mà vị thần trong giấc mơ của cô công nhân Lan từng sở hữu:
"5% là quá đủ cho một sự bắt đầu rồi, chàng kỹ sư ạ. Phần còn lại... hãy để trái tim tự lập trình."
Tối hôm đó, Nam trở về văn phòng. Anh nhìn vào màn hình máy tính đầy những dòng mã phức tạp. Anh không xóa thuật toán của mình, nhưng anh đã thêm vào đó một dòng chú thích mới, một biến số mà trước đây anh cho là không tồn tại: "Tính bất ngờ" (Serendipity).
Anh tắt máy tính, mỉm cười và lần đầu tiên sau nhiều năm, Nam không lên kế hoạch cho ngày mai. Anh chỉ biết rằng, sáng mai anh sẽ ghé qua tiệm vẽ của An, không phải để thu thập dữ liệu, mà để học cách nhìn thế giới qua những "khoảng hở" đầy sắc màu.
Vì anh đã hiểu ra: Thuật toán có thể giúp ta tìm thấy nhau, nhưng chỉ có sự chân thành và những khác biệt mới giúp ta ở lại bên nhau.
....
💖 Bài học cho bạn trẻ:
Trong công việc hay tình yêu, chúng ta thường có xu hướng tìm kiếm sự an toàn thông qua những kế hoạch và tiêu chuẩn khắt khe. Tuy nhiên, những điều kỳ diệu nhất thường xảy ra khi ta dũng cảm chấp nhận những "sai số" và mở lòng với những điều khác biệt. Hãy để lý trí dẫn lối, nhưng hãy để trái tim đưa ra quyết định cuối cùng.
......
Câu chuyện:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét