Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

Chuyến xe bus lúc 22 giờ


Trên chuyến xe bus lúc 22 giờ đêm, có hai người trẻ tuổi với những áp lực trong công việc và khát vọng trong cuộc đời (minh hoạ)

Thuỷ Tiên

Tiếng loa thông báo của tòa nhà văn phòng cao chọc trời vang lên những âm thanh khô khốc, báo hiệu giờ đóng cửa và yêu cầu mọi người rời khỏi khu vực làm việc. An bước ra khỏi sảnh, đôi vai trứu nặng không chỉ bởi sức nặng vật lý của chiếc thùng carton nhỏ đang ôm trước ngực, mà còn bởi gánh nặng của sự thất bại vừa ập đến. Bên trong chiếc thùng ấy là mớ "gia tài" vụn vặt tích cóp suốt ba năm thanh xuân: một chiếc cốc sứ đã sứt quai cô chưa nỡ vứt, vài xấp giấy note màu sắc chứa những ý tưởng dở dang, và trên cùng, nằm lạnh lẽo là bản quyết định chấm dứt hợp đồng lao động có dấu mộc đỏ chói.


Sài Gòn lúc 10 giờ tối vẫn rực rỡ đèn hoa, phố xá vẫn cuồng nhiệt như một bữa tiệc không bao giờ tàn, nhưng trong mắt An, tất cả chỉ là những vệt sáng nhòe nhoẹt qua làn nước mắt. Cô bước lên chuyến xe bus số 150 – chuyến xe cuối cùng trong ngày để trở về phía căn phòng trọ nhỏ hẹp nằm sâu trong một con hẻm ở quận ngoại thành. Đây từng là chuyến xe mang cô đi với những giấc mơ về sự nghiệp thăng tiến, giờ đây lại là chiếc thuyền nan đưa kẻ bại trận về nơi trú ẩn duy nhất.

Xe rất vắng, chỉ lưa thưa vài ba hành khách mỏi mệt. An chọn một ghế ở cuối cùng, nơi bóng tối bao trùm lấy cô nhiều nhất. Cô đặt chiếc thùng carton lên đùi, hai tay vòng qua ôm chặt lấy nó như thể đó là mảnh phao cứu sinh cuối cùng giữa đại dương mênh mông của sự bất định. Gió đêm lùa qua khe cửa kính hở, mang theo vị nồng nặc của khói bụi thành thị và cả cái sự cô độc sắt se đến tê tái. Những giọt nước mắt mà cô đã cố kìm nén trước mặt sếp và đồng nghiệp suốt buổi chiều bỗng chốc vỡ òa, lăn dài trên má, rơi xuống nắp thùng carton tạo thành những vết loang lổ.

"Cho bạn này... Lau đi, không ai nhìn thấy đâu."

Một giọng nói trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng đầy ấm áp vang lên ngay bên cạnh. Một bàn tay hơi thô ráp nhưng sạch sẽ chìa ra một gói khăn giấy còn nguyên vẹn.

An giật mình, vội vàng lấy tay quệt ngang mặt rồi nhìn sang. Đó là một chàng trai mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt đã sờn cổ, vạt áo hơi nhăn. Anh cũng trông mệt mỏi đến rã rời với đôi quầng thâm dưới mắt và chiếc balo căng phồng đặt dưới chân. Có vẻ như anh cũng vừa bước ra từ một "trận chiến" nào đó của riêng mình.

"Cảm ơn..." – An lí nhí, nhận lấy gói khăn giấy với đôi tay còn hơi run rẩy. Cô bóc một tờ, áp lên mắt, cảm nhận sự mềm mại của giấy và chút hơi ấm nhỏ nhoi của sự quan tâm giữa người lạ.

Hai người im lặng một hồi lâu. Tiếng động cơ xe bus gầm gừ đều đặn như nhịp thở của một con quái vật già nua đang cố sức lết về bãi đỗ. Không gian đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít và tiếng còi xe xa xăm.

"Vừa nghỉ việc à?" – Chàng trai phá vỡ sự im lặng, mắt anh vẫn nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà sang trọng đang lướt nhanh qua.

An hơi ngạc nhiên vì sự trực diện của anh, nhưng rồi cô khẽ gật đầu, môi mím chặt: "Công ty cắt giảm nhân sự vì kinh tế khó khăn. Mình là người cuối cùng trong danh sách của phòng bị gọi tên vào chiều nay. Ba năm cống hiến, cuối cùng gói gọn trong cái thùng này."

Chàng trai khẽ nhếch môi, nụ cười phảng phất vẻ cay đắng nhưng đồng cảm: "Mình thì vừa bị chủ thầu nợ lương tháng thứ ba liên tiếp. Đòi không được, lại còn bị mắng là 'không biết chia sẻ khó khăn với doanh nghiệp'. Tối nay mình lang thang ngoài phố chỉ để tự hỏi làm sao để đóng tiền trọ vào ngày mai. Thành phố này đôi khi thật khắc nghiệt với những người như chúng ta, phải không?"

An xoay người nhìn anh, sự đồng cảm nảy sinh như một tia lửa nhỏ được nhóm lên trong đêm tối mịt mùng. Hóa ra, đằng sau những bức tường kính hào nhoáng và những ánh đèn neon rực rỡ kia, có hàng ngàn tâm hồn trẻ tuổi cũng đang chới với, đang phải vật lộn với những nỗi lo cơm áo gạo tiền và sự phủ phàng của sự nghiệp như cô.

"Bạn làm kiến trúc à?" – An hỏi khi thấy cuộn giấy vẽ lấp ló trong balo anh.

"Kiến trúc sư. Nhưng thực tế chỉ là một 'thợ vẽ' thuê cho những công trình vĩ đại không bao giờ đứng tên mình, cũng không bao giờ mình có đủ tiền để mua nổi một mét vuông trong đó," – Anh trả lời, đoạn quay sang nhìn thẳng vào mắt An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu – "Nhưng đừng buồn quá. Cánh cửa này đóng lại, nhất định sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Có khi sự chấm dứt này lại là sự giải thoát để bạn tìm thấy một nơi thực sự trân trọng bạn. Chỉ là... chúng ta cần được nghỉ phép một chút, sau một hành trình quá dài."

Xe dừng lại ở một trạm chuyển tiếp lớn. Ánh đèn đường cao áp hắt vào trong xe, soi rõ gương mặt cương nghị, phảng phất nét phong trần nhưng vô cùng hiền hậu của anh. Chàng trai đứng dậy, xốc lại chiếc balo nặng trịch trên vai, chuẩn bị xuống xe.

"Sắp đến trạm của mình rồi. Giữ lấy sức khỏe và niềm tin nhé, ngày mai nắng sẽ lại lên thôi."

Anh bước xuống cửa xe, nhưng trước khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, anh còn ngoái đầu nói một câu ngắn gọn, chắc nịch:

"Bạn giỏi mà, nhìn cách bạn ôm cái thùng đó, mình biết bạn đã yêu công việc của mình rất nhiều. Người có tâm sẽ không bao giờ bị bỏ rơi đâu."

Chiếc xe bus lại chuyển bánh, để lại chàng trai đứng lẻ loi dưới trạm dừng, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn vàng. An áp mặt vào cửa kính nhìn theo, thấy bóng dáng ấy nhỏ dần rồi mất hút giữa dòng xe cộ hối hả của thành phố không ngủ. Câu nói cuối cùng của một người lạ chưa kịp biết tên cứ vang vọng mãi trong tâm trí cô như một bản nhạc chữa lành. Đó không phải là những lời an ủi sáo rỗng, mà là một sự khẳng định đầy sức mạnh, đánh thức chút tự trọng và tự tin vốn đã bị buổi sa thải ban chiều vùi dập.

An mở gói khăn giấy anh đưa ra để lau đi những vệt nước mắt đã khô. Bên trong gói giấy, cô phát hiện có một mẩu giấy nhỏ được xé vội từ cuốn sổ phác thảo, trên đó có một dòng chữ viết tay mạnh mẽ: "Đừng để một buổi chiều tệ hại định nghĩa cả cuộc đời bạn. Cố lên nhé, đồng đội thành thị!"

Lần đầu tiên trong suốt nhiều giờ qua, An mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng và thực sự nhẹ nhõm. Căn phòng trọ phía trước vẫn là sự chật hẹp và cũ kỹ, ngày mai vẫn là những chuỗi ngày dài rải CV, đi phỏng vấn và đối mặt với sự từ chối, nhưng cái không khí lạnh lẽo và đặc quánh của sự tuyệt vọng lúc 10 giờ tối dường như đã bị xua tan.

Cô ôm chiếc thùng carton vào lòng một lần nữa. Lần này, cô không phải để bám víu vào một quá khứ đã mất, mà để nâng niu những kinh nghiệm mình đã tích lũy được, coi đó là bệ phóng cho một khởi đầu mới. Thành phố này vẫn thế, vẫn ồn ào, vội vã và đôi khi vô tình, nhưng chỉ cần một chuyến xe bus đêm, một sự tình cờ và một người lạ tử tế, ta lại thấy mình đủ sức mạnh để đứng dậy và đi tiếp cuộc hành trình của riêng mình.

Đêm nay, An sẽ ngủ một giấc thật ngon, bởi cô biết rằng mình không hề cô đơn trên con đường chinh phục những đỉnh cao mới.
....

Câu chuyện:

Không có nhận xét nào: